Vietnam Single Tim Ban Bon Phuong  


HOME  -  FORUM  -  REGISTER  -  MY ACCOUNT  -  NEW  PHOTOS  -  BROWSE  -  SEARCH  -  POEM  -  ECARD  -  FAQ  -  NCTT  -  CONTACT

Sponsored links


Diễn Đàn
 Những chủ đề mới nhất
 Những góp ý mới nhất
 Những chủ đề chưa góp ý

 
NCTT Những chủ đề mới nhất

NCTT Những góp ý mới nhất
NCTT Website


Who is Online
 

 

Forum > Tâm sự của bạn >> vĐLG

 Bấm vào đây để góp ý kiến

1

 ndangsonfr
 member

 ID 77401
 03/06/2014



vĐLG
profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email -goi thu   Thong bao bai viet spam den webmaster  edit -sua doi, thay doi edit -sua doi, thay doi  post reply - goy y kien
.







AO ƯớC




Là một gã nhà quê, tôi rất dốt về vi tính NHƯNG lại thích viết trực tiếp bằng phím chữ .

Ngày xưa, tôi quen gõ chữ ở cái máy đánh chữ sau khi vác chiếu đi học một khoá về thư ký gõ chữ văn phòng .

Mẹ tôi cho tôi đi học đủ thứ hầm bà lằng, cái gì tôi thích thì mẹ bỏ tiền cho học trừ hai môn : Viết văn ( thơ ) và họa sĩ vì mẹ lý luận : - Văn thơ khó kiếm ăn . Vẽ cũng khó kiếm ăn và hay đói . -



Mỗi lần tôi bị xuống hạng điểm thì y như là mỗi lần mẹ tố cáo " tội ác " của tôi bằng cách hăm he và mách cha để tôi bị phạt vạ và ăn đòn . Cha tôi ( tuy là nhiếp ảnh gia và là nhạc sĩ chơi Jazz nhưng rất nghiêm khắc ) . Tôi ngậm miệng, chịu phạt, chịu đòn và vẫn âm thầm viết lách . Thần tượng của tôi là ông thầy giáo gìờ văn ở lớp 10 - 11 , thời đó, ông hút thuốc trong lớp khi giảng bài . Tay cầm quyển sách, tay kia cầm điếu thuốc lá, học trò,chẳng có đứa nào phàn nàn .

Gịong bắc của thầy trầm bỗng khi đọc thơ của Đoàn thị Điểm, Cao bá Quát, Nguyễn Công Trứ, Tế Xương . Ngó thầy, tôi mơ tôi sẽ là nhà văn ( tôi ghét thơ và ghét tên thi sĩ - Yếu ớt lắm ) . Tôi học làm thơ đuờng luật nhưng vẫn không làm thơ . Tôi chỉ thích văn .



Mẹ tôi không biết là tôi vẫn lì lợm viết văn đăng báo . Cha tôi là độc giả của bài thơ và văn lần tôi 16 tuổi, mặt búng ra sữa . Người " yêu " đầu tiên của tôi là cô giáo lúc tôi học lớp nhất . Cô không đẹp nghiêng nước, nghiêng thành, nhưng tôi yêu cô giáo của mình . Yêu cô khi cô vén tà áo dài màu xanh nhạt hay mặc và cô hay bảo tôi xích qua một bên khi cô ngồi xuống bên cạnh để đọc bài, giảng bài . Tôi chỉ là thằng con nít, tôi ngờ nghệch, thỉnh thoảng quay sang bên cạnh để ngắm mái tóc cô giáo . Mái tóc của một dòng sông .

Đó không phải là tình yêu của trai , của gái . Đó chỉ là từ một câu nói khi cô nói nhỏ lúc tan lớp :

- Cô biết khi lớn lên, em sẽ là một nhà văn . Và em sẽ viết về cô bây giờ .


Bàn tay cô chạm nhẹ lên quyển tập có chữ viết của thằng học trò .

Nó ngây ngô, tròn hai con mắt :

- Sao cô biết là em sẽ thành nhà văn ?


- Vì cách nhìn sự việc của em .



Tôi yêu cô vì câu cô đoán . Lúc ấy, chẳng biết nhà văn là cái gì ? Nhà văn kiếm được bao nhiêu tiền một tháng và làm nhà văn để làm gì ?





...





Bây giờ, năm tháng trôi qua . Ngồi yên ở văn phòng, nhìn qua ô cửa sổ, chợt nhiên đọc lại những điều mình đã viết . Ao ước có một phép lạ : Gặp lại Cô Giáo cũ ngày ấy .





đăng sơn.fr




* dactrung.net

* vietnamthuquanonline






Alert webmaster - Báo webmaster bài viết vi phạm nội quy
 

 ndangsonfr
 member

 REF: 672816
 03/08/2014

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi  edit - sua bai, thay doi post reply - goy y kien, dang bai
.







đi tìm ý tưởng ....


.







SỐNG - ĐI - ĐỌC và VIẾT





__________________________________________________ __






Ngày hôm kia, nhận được tin nhắn của một cô nhóc :



.... " chú ơi, cháu là người mới vào nghề viết, kinh nghiệm thì không có nhiều, cháu thường lấy cảm hứng từ những tiểu thuyết hay truyện của người khác nhưng vẫn có ý tưởng riêng, những khi viết bằng điện thoại thì không thể viết được nhiều vì rất bí, chú có cách nào để tạo ý tưởng không ? tuy cháu có dàn dựng ra yếu tố câu truyện rất đầy đủ nhưng khi viết thì lại lóng ngóng, mong chú góp ý cho cháu với ạ "








Khi nhận được tin nhắn hay là thư từ của bất cứ ai, tôi có thông lệ là trả lời ngay . Ở thư trả lời, tôi hứa với cô nhóc là sẽ giúp cô tí đỉnh .

Vậy thì viết .





" Cháu nhỏ - Hãy quên cháu đang ở đâu và đang là ai để theo chú đến lớp học dạy về viết kịch và đạo diễn kịch nghệ của chú ở mỗi tối thứ hai ở Pháp .



Ta bắt đầu buổi học, nhé cháu :




1. BẮT ĐẦU .



Cầm tờ giấy ,đọc câu viết của em, tôi nói :


- Sao không viết chữ Hoa để bắt đầu cho một câu viết hả Em ?

- Ơ ! Ơ ... Hơ ....



- Em đã viết như sau :

.... " chú ơi, cháu là người mới vào nghề viết, kinh nghiệm thì không có nhiều, cháu thường lấy cảm hứng từ những tiểu thuyết hay truyện của người khác nhưng vẫn có ý tưởng riêng, những khi viết bằng điện thoại thì không thể viết được nhiều vì rất bí, chú có cách nào để tạo ý tưởng không? tuy cháu có dàn dựng ra yếu tố câu truyện rất đầy đủ nhưng khi viết thì lại lóng ngóng, mong chú góp ý cho cháu với ạ "




Mới vào nghề viết là ra sao ?

Em đã thiếu sự chính xác ở cách hành văn . Khi mình tập tễnh viết thì không nên dùng chữ " nghề viết " - Chữ này chỉ dành cho những kẻ viết văn chuyên nghiệp .



Tôi rất ngạc nhiên với cách dùng điện thoại của em để " viết văn " và từ xưa đến nay, tôi chưa từng biết và thấy ai viết văn trên màn ảnh điện thoại .



Câu hỏi là có cách nào để tạo ý tưởng đưọc không rất hay và hơi khó . Để gỡ thế " bí " cho em, tôi có một cách là viết câu chuyện ngắn như sau :




2. BI BÍ .




Cô nhỏ úp ống nghe vào tai để nghe những bản nhạc tình của bảng sắp hạng top - hit trong tháng . Mỗi lần nghe được một tấu khúc hay thì cô lại có cảm hứng để thèm viết truyện . Tiện tay,cô vặn tiếng nhạc nhỏ lại và bấm vào những phím chữ trên smartphone để viết . Cô thử kể một câu chuyện tình thời đi học và tìm những tình tiết éo le hấp dẫn .


Trong một câu chuyện tình từ tiểu thuyết và phim ảnh, cô hay thích những hoàn cảnh éo le làm rơi lệ . ... Đang viết thì cô bị cúp điện ( Không phải là vì máy hết điện ) mà cái đầu cô bị cúp điện ngay ở chỗ cô viết về cái bóng tối om om .


Cô gãi đầu, gãi tai để nhăn nhó , cô quạu cọ như cứ muốn ném cái điện thoại xuống sàn xi măng cho nó vỡ tan .



Trời mây xuống thấp, hơi gió sẽ mang mưa về làm cô thấy lạnh với những hạt li ti nổi cộm trên cánh tay .



Phụng phịu một hồi, cô tắt máy ,quay vào nhà với cái bụng đói cồn cào . Cả buổi tối nay, cô biết mình sẽ rất buồn bã .






3. B....



Chờ em đọc xong câu chuyện ngắn ở trên, tôi hỏi em như thách thức :


- Nhỏ này . Nếu viết tiếp câu chuyện trên về con nhỏ bị bí chữ ấy, em sẽ viết ra sao . Và hãy viết với cái tựa bằng mẫu tự " B " mà tôi đã dọn sẵn cho em .






--------------------






Kết Luận :



Để có thể viết, ta cần ý tưởng và cần biết cách nắm lấy ý tưởng từ những điều đã đọc, đã nhận thấy ở chung quanh mình. Sự bén nhạy của trí óc cần cộng thêm vào sự nhạy cảm để ghép thành một câu chuyện .


Kinh nghiệm sống là thời gian để tôi luyện cho cách nhận định, chiêm nghiệm khi cần viết .




Chuyện tìm ý tưởng để viết và cách thức khai triển ý tưởng là một chuyện dài và khá gai góc cho người thấy mình sẽ là một nhà văn .







đăng sơn.fr






 

 thynguyen81
 member

 REF: 672827
 03/08/2014

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi  edit - sua bai, thay doi post reply - goy y kien, dang bai
Thầy kính mến!
Em cũng đang bắt đầu học. Luôn đọc và mong Thầy mạnh khỏe! Tiếc rằng Thái Bình Dương xa xôi học trò ko thể đến lớp.
HTND Quý chào cô học trò mới của Thầy ạ!


 

 ndangsonfr
 member

 REF: 672906
 03/10/2014

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi  edit - sua bai, thay doi post reply - goy y kien, dang bai
..







Trả lời cô HTND Thy Nguyên .




Thấy lòng ấm áp khi em viết :




" Thầy kính mến!
Em cũng đang bắt đầu học. Luôn đọc và mong Thầy mạnh khỏe! Tiếc rằng Thái Bình Dương xa xôi học trò không thể đến lớp.

HTND Quý chào cô học trò mới của Thầy ạ ! "






...


Bao nhiêu tháng năm qua rồi, tôi thấy em và tôi vẫn lì lợm với 4 mẫu tự viết tắt : HTND.


Em vẫn thế ư ? Vẫn không đổi thay, vẫn thao thức, say mê với những bài thơ nhảy lề lên xuống để viết :


MẢNH VỠ

Anh nhặt em từ một mảnh vỡ
Những hình khối hôn nhân cứ như bước thời gian mở chốt
Đá không vỡ mà một phần ba nghìn ngày vỡ
Anh lại đặt lên tay em một mảnh vỡ mới hơn.

Em không đếm được những nốt chân giữa lòng vũ trụ
Cũng không đếm nổi những tiếng u u ở phía sự lặng câm
Chỉ những song hành bốn phía chồm lên cuồng nhiệt
Biết em muốn sống và khát sống thế nào.

Cái nhìn của cha hanh hao
Cái nhìn của mẹ phẳng lặng
Em hát ru không còn như nhịp thở
Sự bình thản bắt đầu không còn đất nở hoa.

Em mở cúc cho những loang lổ chói lòa
Em đối diện cho mảnh vỡ vụn ra
Chẳng ai muốn “tắm hai lần dưới lòng sông” cả
Chấm phá bằng cách nào để mảnh vỡ tái hôn?

( Thy Nguyên )





Viết như thế để làm gì - em ?


Để không thể quên những mãnh vỡ đã có lần cứa vào quả tim và làm rỉ máu ở tâm hồn ư ?


Có những điều, đọc em xong, nếu em ở gần tôi, tôi sẽ nhăn mặt và hò hét em. Tôi hung bạo để nói với em như sau :



( Anh nhặt em từ một mảnh vỡ
Những hình khối hôn nhân cứ như bước thời gian mở chốt
Đá không vỡ mà một phần ba nghìn ngày vỡ
Anh lại đặt lên tay em một mảnh vỡ mới hơn ).




- Em đọc lại 4 hàng thơ mà em đã viết và em phát hiện ra điều gì ở em với tâm tình ấy ?



Sao mình không thể quên " một phần ba nghìn ngày vỡ " để đi lặng yên trên một con đường ngập nắng, đi và có thêm những nụ cười khi mắt mình chạm vào một khoảng tròi rất xanh - Xanh là màu của sự kỳ vọng - / ?



Nếu em ngồi trong cái lớp học của tôi ở một buổi tối, tôi sẽ lại gần em bảo em :


- Đưa bàn tay em cho tôi .


Có lẽ sẽ không hiểu là tại sao đâu, em .


Chỉ cần em đưa bàn tay của em, tôi sẽ dắt em lên phía tấm bảng trắng to lớn dựng đứng trên chiếc kệ gỗ giữa hai hàng bàn ghế của các học viên, tôi sẽ đưa cho em hai cây viết feutre màu xanh và màu đen để em chọn và nói :


- Hãy vẽ thử cho tôi xem một bầu trời xanh ngát và " vẽ " ý nghĩ của em ?



Chẳng lẽ em sẽ chọn cây viết màu đen để vẽ bầu trời đang xanh rất xanh ?


Khi em viết văn, làm thơ ,chính là lúc em đang là một họa sĩ để vẽ bức chân dung của tâm hồn em . Có một lúc, em dùng màu xám để vẽ những giọt mưa trên hành trình sống ( lạnh và đơn côi ) - Có lúc em sẽ dùng màu đỏ để vẽ độ nóng sôi sục của một cơn bão lòng thịnh nộ nào đó .....



Bờ Thái Bình Dương xa thẵm giữa em và tôi . Tôi biết rõ là như thế . Chữ nghĩa đã mang em và tôi lại gần nhau từ một ngày cũ khi tôi viết vài bài bình luận cách làm thơ của em .


Thỉnh thoảng, tôi đọc lại một trang blog của mình, để thấy em, thấy qua những bài thơ màu xam xám của em và tìm thấy một bài thơ em đã để lại nơi blog Chúng Mình " .




Ở thi tập thứ 3 của em , có khi nào tôi tìm thấy một bài thơ có đầy nắng xanh và những ngọn gió màu hồng nhạt nơi khung cửa tâm hồn ?



Đã từ lâu, tôi không cầm cọ vẽ, tôi viết và vẫn đam mê với nhiếp ảnh .



Khi trở lại những trang chữ của Học Trò Người Dưng , tôi hiểu là màu xám tro từ những mảnh vỡ của em đã còn nguyên trong ký ức .


Đến khi nào thì em vui hơn ?









đăng sơn.fr


( Viết từ : Tại Sao Chúng Mình Làm Thơ ? ) - dactrung.net / vietnamthuquanonline _


 

 ndangsonfr
 member

 REF: 683312
 09/07/2014

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi  edit - sua bai, thay doi post reply - goy y kien, dang bai
.












CHÂN TÌNH
qua chữ VIẾT .







Có vài điều đặt tôi - ' kẻ Viết ' đứng tựa vào và đối diện .



Ngày hôm kia , cô nhóc kia hỏi :


- Sao anh không nhận mình làm nhà văn ?...


- Vì anh thấy mình chưa xứng đáng với danh nghĩa ấy .





Ngày hôm nay, sau bài viết về Tình Bạn của tôi, cô bạn viết lại rỉ ran, cô viết ở phần góp ý :



" ...... Anh có biết tại sao khi đọc chữ "cô bạn viết" của anh, em đã khóc không? Vì em cảm nhận ở đó một tình bạn chân thành. Hơn một năm qua, dù chưa gặp nhau, nhưng chỉ trên những trang viết, chúng ta có thể hiểu nhau một phần. Và dù không biết nhau ngoài đời, qua "những dòng chữ", em cảm nhận được anh là một người bạn tốt, đáng tin cậy, và chúng ta đang cố gắng hết mình cho VT, cho các bạn trẻ cũng như cho chính bản thân chúng ta, điều đó quí giá lắm.
Nhưng em lại buồn ngay, vì nếu là ngoài đời, liệu có sự chân thành này không? Liệu em có dám chia sẻ những mọi chuyện một cách vô tư không? Chắc là không rồi? Những nỗi đau và niềm vui của mình là điều không dễ san sẻ, và em chỉ biết trải nó ra trên những trang viết thôi " .








° ° °



Nếu là một bác sĩ giải phẩu, tôi sẽ chụp thuốc mê cho gã nhà văn và đem hắn lên bàn mổ ( mổ bộ óc ) .


Tôi sẽ thấy gì ngoài những đường dây chằng chịt trong óc hắn ?



...



Biết rõ là cấu trúc đầu óc của con người là điều rất phức tạp , tôi bó tay, lắc đầu bỏ phòng mổ và cái xác đang bị mổ óc ấy, tôi tản bộ rất lâu bên ven bờ sông . Gió rì rào gió, lá run lên giữa gió .


Ngồi xuống bãi cỏ êm , tôi mở pad , đọc lại những câu hỏi của 2 cô bạn viết và cố gắng trả lời họ theo thứ tự .




1. Danh Xưng .



Tất cả những cái " Tôi " đều to lớn . Có những cái tôi rất cao ngạo đến tận cùng sau những thành công ở khoảng đời . Có những cái Tôi khác đã nhìn những cái tôi chung quanh mình chẳng ra gì ?


Cái Tôi của một nhà văn kinh hoàng lắm ! Hắn bỏm bẽm viết được vài ngàn trang sách, hắn thấy có lúc hắn như ông trời con . Hắn tô điểm không gian, hắn biến hóa quá khứ, hiện tại và tương lai . Hắn thành kẻ phù thủy với tất cả ảo giác và ảo thuật . Hắn đi từ mộng ảo để chui vào hiện thực . Và lắm lúc hắn làm đảo lộn tất cả mọi thứ tự của trời đất theo một quan niệm nghệ thuật nào đó .




Là một người viết, có lúc tôi theo hắn để thán phục hắn, và lắm lúc, tôi cũng khinh bỉ hắn .


Tôi muốn nói với hắn rất nhiều điều. Tôi trịch thượng để mày tao với hắn và coi hắn chẳng là cái gì, gì :



- Nói cho tao nghe về mày ?




Tên nhà văn ba hoa chích choè như kẻ say, kẻ khùng điên .



Có khi tôi hiểu, có khi tôi chẳng hiểu hắn nói gì . Những biện thuyết , những chứng cớ để lý luận của hắn làm tôi nhức đầu .



Với nỗi cáu kỉnh, tôi ngắt lời hắn :


- Tao muốn tống tất cả những thằng viết văn như mày vào nhà thương điên .




Hắn nín bặt, giữ khoảng im lặng và một thời gian ngắn sau , hắn viết bài mang tên " Những Hoang Tưởng của người viết văn " .




Tôi hãi hùng , không đọc hắn nữa để viết câu trả lời cho cái cô nhóc đã hỏi về chữ Tại sao anh không nhận mình là Nhà Văn ?


- Như em đã đọc những gì anh đã viết , anh dị ứng chữ nhà văn - Thế thôi . Đừng vặn hỏi nữa . Hãy để anh yên vị ở một chỗ ngồi và anh viết về những điều giản dị nhất ở thế gian này .




Được như thế không ?





.....

2.










. dangsonfr.blogspot.com


 

 ndangsonfr
 member

 REF: 683320
 09/07/2014

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi  edit - sua bai, thay doi post reply - goy y kien, dang bai
.








2




VIẾT CHO BÀI THỨ 2.





" Anh có biết tại sao khi đọc chữ "cô bạn viết" của anh, em đã khóc không? Vì em cảm nhận ở đó một tình bạn chân thành. Hơn một năm qua, dù chưa gặp nhau, nhưng chỉ trên những trang viết, chúng ta có thể hiểu nhau một phần. Và dù không biết nhau ngoài đời, qua "những dòng chữ", em cảm nhận được anh là một người bạn tốt, đáng tin cậy, và chúng ta đang cố gắng hết mình cho VT, cho các bạn trẻ cũng như cho chính bản thân chúng ta, điều đó quí giá lắm.
Nhưng em lại buồn ngay, vì nếu là ngoài đời, liệu có sự chân thành này không? Liệu em có dám chia sẻ những mọi chuyện một cách vô tư không? Chắc là không rồi? Những nỗi đau và niềm vui của mình là điều không dễ san sẻ, và em chỉ biết trải nó ra trên những trang viết thôi.


hoacucvang






------- <



Để chạm vào cảm xúc , ta cần chân tình .



Khi nghe một bài hát, có thể ta bị thu hút vào một kiểu phối âm và hoà âm , ta có thể nghĩ là mình thích ngay lập tức, nghe đến lần thứ 3, thứ 4 , có khi mình chán chường khi nhận ra tiếng hát ấy của ca sĩ hát không thật tình mà chỉ là sự ẻo lả hoặc gào thét đầy nét ảo hình .



Với một người bạn và thật tình làm bạn, ta cần gì ở họ và họ cần gì ở mình ?



Giữa chữ Muốn và chữ Cần, tôi chọn chữ Cần .



Cần ngồi đối diện với bạn mình , lắng nghe bạn tâm sự và không buông lời xét đoán hoặc kết án bạn . Giữa 2 người bạn, ta có thể thoải mái trao đổi trên sự hài hoà và tôn trọng nhau .



Tôi không đòi hỏi bạn mình là ông thánh hay là bà thánh, tôi chỉ xin sự chân tình .






Đơn giản .












đăng sơn.fr






dactrung.net

dangsonfr.blogspot.com


 

 ndangsonfr
 member

 REF: 683373
 09/08/2014

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi  edit - sua bai, thay doi post reply - goy y kien, dang bai
.















cHUYỆN
cỦA
cHÚNGMìNH.




.






Sáng sớm, đọc một câu góp ý của cậu nhỏ ở một bài viết , thấy hết hồn :



" .....Nhắc đến ViệtNam thì họ kỳ thị lắm rồi ! " " Cháu hết mơ đến chuyện đi du học hoặc du lịch rồi ... "




Nghe và đọc thấy buồn và bực mình !







....



Vì sao thế ?



Có phải là vì sự tự hào về dân tộc và văn hóa của mình chưa đủ và đúng mức . Hay vì một mặc cảm dấu diếm trong niềm khiêm nhượng ?





Có nhiều cách để trả lời sau khi nhìn vào các vấn đề .




Một đứa con lấy gì để tự hào với cái tên họ của gia đình mình ? Một người có đầy bằng cấp có khi nào xấu hổ vì cảnh bần hàn đã qua của cha mẹ mình không ?



Bất cứ câu hỏi nào cũng có những câu trả lời . Để có thể trả lời, ta phải nhìn vào vấn đề và tìm cách lý giải nó theo một cung cách lương thiện gồm sự chủ quan và khách quan .




Để có thể hãnh diện về gia tộc, tổ tiên và đất nước của mình, ta phải làm gì ?










đăng sơn.fr


dangsonfr.blogspot.com


 

 ndangsonfr
 member

 REF: 683382
 09/09/2014

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi  edit - sua bai, thay doi post reply - goy y kien, dang bai
.






Vì sao ?





-------------------------





Tôi thích đặt những câu hỏi vì thích có những câu trả lời thoả đáng .***



Và tôi hay đặt câu hỏi vì sao ?




Đây là những câu vì sao trong việc làm của tôi mỗi ngày :



- Vì sao ông ( bà ) khổ ?


- Vì sao mặc cảm và vì sao cứ so sánh để thấy mình khở sở vì thua kém ?


- Vì sao và vì sao ....... ?





Và sau đó, tôi đọc lại những câu trả lời để có một vài kết luận ( cho dù là không đơn giản )






....




Ngày tôi đặt chân đến đất Pháp xa lạ này, tôi vừa tròn 22 tuổi, tuổi ươm nhiều ước mơ và rất sung sức . Giữa một buổi tối muà đông lạnh cóng, đi lang thang trên một lề đường , đang buồn bã vì xa xứ, gặp một người Pháp trung niên , ông ta ăn mặc lịch sự, ông nở nụ cười giang rộng vòng tay .


Giọng ông hồ hỡi :


- Cậu là người Việt Nam , phải không ? Bienvenue en France . Chào bạn đến Pháp ;



Tôi tròn mắt, bất ngờ và cảm động quá đỗi .



Một người Pháp đón tôi, kẻ lưu lạc như vậy sao ?



Vì sao ?




....



Sau giây phút ngỡ ngàng đó và từ những năm tháng kế tiếp, tôi tạm cất chữ Vì Sao đó để loay hoay đi tìm điều mình muốn tìm ở xứ người .


Tôi đi, sống , học hỏi từ những ê chề, từ những vui buồn và mở to mắt .




Tôi tập cách trả lời những câu hỏi có thể làm mình đau lòng hoặc lạ lùng .


- Tại sao bạn đến đất nước này ?


- Bạn muốn gì ? Vui hay buồn ?


- Văn hóa này, đất nước này có điều gì khác nơi quê hương của bạn ?




Khi ta trả lời một trong những câu hỏi, ta nên nhìn thẳng vào mắt người đối diện và đặt ngược lại những câu hỏi sau khi đã trả lời họ .



Họ là ai ? Ta là ai ?


Những khác biệt về hai nền văn hóa là dĩ nhiên nhưng vẫn có những điểm chung : Lòng tự hào về văn hóa và dân tộc, và lòng tự trọng .





Ở họ ( người Pháp ) Họ rất tự hào về bản tuyên ngôn Nhân Quyền và hãnh diện về ngôn ngữ của một nền văn học cao độ . Ở họ là niềm hãnh diện của một đất nước phát triển mạnh về công nghệ sau thế chiến và họ làm mọi cách để phát triển nếp suy nghĩ về dân trí và dân chủ của họ .


Còn ở ta . Kẻ xa xứ ? Ta nghĩ gì ? Làm gì để không bị họ coi thường và khinh mạt ?



Sau một thời gian dài chung đụng với người Pháp, có lúc, tôi tò mò hỏi họ :


- Bạn nghĩ gì về dân á đông nói chung và người Việt nói chung ?




Họ trả lời :


- Chúng tôi chiêm ngưỡng sự thông minh, cần cù, hiếu học và nền đạo đức của xứ bạn . Các bạn rất tự trọng và siêng năng .




Tôi chỉ biết cám ơn họ với nỗi vui của mình .




...





Sống ở đất nước người, dùng ngôn ngữ của họ để ứng xử và tôi hiểu rõ ràng là : Sự giáo dục là nền căn bản để đứng vững ở một vị thế, cho dù ta là da đen, đa đỏ, da vàng hay là da trắng . Sự xử thế và cung cách cẩn trọng của ngôn ngữ là điều chứng tỏ bản năng trong niềm tự hào của một màu da và nền văn hóa đi kèm.



Ta có thể lúng túng hoặc là trôi chảy để đối đáp nhưng ta phải vững về tư tưởng và cách thức lắng nghe để biện luận . Khi muốn biện luận, ta nên có một số ý thức và khả năng kiến thức tối thiểu để vận lý .



Họ buông lời kỳ thị ư ?


Ta nên thuộc sử học và địa lý để trả lời .


Ta phân định rõ và thật rõ cái mức biên thùy và sự hài hoà chung sống trong niềm quý trọng giao hảo hoà bình . Tôi không để họ kỳ thị mình trước một tình cảnh trong phạm vi học hành và việc làm .



Thiết nghĩ, tôi không xấu hổ và có mặc cảm mình là người Việt Nam . Tôi không để họ, người ngoại cuộc pha lẫn tôi và người Trung Hoa đang lấn chiếm đất nước tôi .




Và chúng ta, những kẻ biết cầm bút để viết, chúng ta sẽ làm gì để thoát ra cái mặc cảm nô lệ , cho dù là nô lệ văn học ?






2.






PHẦN 2 CỦA NIỀM TỰ HÀO hơi QUÁ ĐỘ .

...







Phần này nguy hiểm hơn vì nhiều lẽ , và tôi sẽ kể là tại sao ?




....





Khi sang Mỹ - California thăm con gái và họ hàng, thân hữu, tôi mở mắt và mở tai để nghe những câu hỏi khác về nền văn minh và văn hóa khác biệt giữa đất Pháp và đất Mỹ .




Như sau :



. Một phần lớn người Việt có cơ hội thành đạt ít nhiều ở Mỹ rất tự hào về sự dân chủ và sự tiến bộ bậc nhất của đất nước khổng lồ này .


Họ đặt vài câu hỏi khá ngây ngô và buồn cười -


- Chúng tôi dễ ăn , dễ học bên này và chúng tôi rất yêu nước mỹ này . Đây là một xứ cực kỳ văn minh .


Tôi gật đầu đồng ý để nghe họ nói năng với tất cả niềm tự hào của miền đất vừa có hơn 200 năm văn hóa . Tôi nghe họ châm biếm văn minh và văn hóa của Âu Chậu và có lúc xem những người sống ở Âu Châu rất thua kém họ về lợi tức, đất đai ,thuế má, luật pháp .....



Đã đến lúc tôi đủng đỉnh trả họ về đúng với chỗ đứng của họ, những kẻ ăn nhờ và quá đáng với niềm tự phụ, tự hào không đúng cách . Ta chỉ nên so sánh với những điều có thể so sánh .


Ta có thể góp phần vào việc xây dựng một đất nước và tôn trọng cũng như tỏ sự biết ơn nơi cưu mang mình để mình có thể phát triển trong mọi địa hạt nhưng xem thường văn minh và nền văn hóa của xứ khác là không nên ở phần ý thức .



Mọi cách thức nhìn sự việc chỉ đúng trong một hoàn cảnh và tùy trường hợp . Ta có thể nào so sánh vận tốc chạy của một con báo và một con mèo ? Ta có thể nào cứ đứng ỳ một chỗ như ếch ngồi đáy giếng để có thể biết bầu trời rộng lớn đến cỡ nào ?



Mọi sự tự tôn khi so sánh đều là sự khập khểnh khó dung thứ .




Thái độ của cử chỉ và ngôn ngữ ở một lúc nào đó sẽ lộ diện sự thiếu tri thức ( tri thức nằm ở lãnh vực tư tưởng ) Ta nên học thêm sự khiêm cung và biết dừng lại niềm tự hào cho đúng chỗ .


Hay hoặc dở là sự khiêm nhường và biết lúc nào nên lùi lại để học hỏi .




Chỉ trích , phê bình cũng cần phải học và áp dụng sự học của mình nhưng không coi thường người khác .



Những ngọn núi cao, những dòng sông sâu cũng có một giới hạn .



Giới hạn của con người thì khôn cùng .













đăng sơn.fr






dangsonfr.blogspot.com




 

 ndangsonfr
 member

 REF: 683443
 09/10/2014

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi  edit - sua bai, thay doi post reply - goy y kien, dang bai
.




< ETRE ou AVOIR ?
.










" Ecrire est un acte d'amour. S'il ne l'est pas, il n'est qu'écriture."

Jean Cocteau
Extrait de La Difficulté d'être

...



Être ou Avoir ?

- à choisir .....

- J' ai bien choisi







đăng sơn.fr


......




Philosophie selon Wikipédia :


La philosophie, du grec ancien φιλοσοφία (composé de φιλεῖν, philein : « aimer » ; et de σοφία, sophia : « sagesse »), signifie littéralement : « l'amour de la sagesse ». C'est une activité et une discipline existant depuis l'Antiquité en Occident et en Orient, se présentant comme un questionnement, une interprétation et une réflexion sur le monde et l'existence humaine. Différents buts peuvent lui être attribués : la recherche de la vérité ; la méditation sur le bien, le beau, le juste ; la quête du sens de la vie et du bonheur.
La philosophie n’est pas un savoir, ni ensemble de connaissances, mais une démarche de réflexion sur les savoirs disponibles1. Ancrée dès ses origines dans le dialogue et le débat d'idées, elle peut se concevoir comme une activité d'analyse, de définition, de création ou de méditation sur des concepts.
À la différence des sciences naturelles, des sciences formelles et des sciences humaines, auxquelles elle est intimement liée par son histoire, la philosophie ne se donne pas un objet d'étude particulier et unique. On trouve toutefois au sein de la philosophie des domaines d'étude distincts, tels la logique, l’éthique, la métaphysique, la philosophie politique et la théorie de la connaissance. Au cours de l’histoire, d’autres disciplines se sont jointes à ces branches fondamentales de la philosophie, comme l’esthétique, la philosophie du droit, laphilosophie des sciences (appelée aussi épistémologie), la philosophie de l'esprit, l’anthropologie philosophique, ou la philosophie du langage.
..







Định lý :


1-





Đêm xuống hiu hắt . Đèn đường còn bật sáng , tôi đến tìm bạn ở cái nhà hàng nhỏ xíu ở một góc phố .

Bạn tôi cười cười, dọn dẹp nhanh nhẹn bát đĩa . Hai thằng gọi nhau, chúi vào góc tường . Vặn nhạc nhỏ xíu .

Bạn hỏi :

- Em ra sao rồi ?

Tôi uống ly cà phê ngon nhất của buổi tối, đặt ngược lại câu hỏi ấy .

Hai đứa ngồi ngó nhau . Và nói với nhau về nhiều thứ . Nói về sự sống ( trong đó có nhiều vui buồn bất chợt và cả những định lý về lòng bất trắc và bội phản của con người ... )



Một chập , bạn tôi lại cười :


- Họ bảo anh và em là hai kẻ gàn và khùng .


Tôi không hiểu . thế nào là Gàn và thế nào là khùng .



Bạn tôi thích nói về cuộc đời và số mạng của cuộc đời - thân phận -



Lắm lúc tôi thấy bạn mình gàn dở như mình.



Học Triết để làm gì ? Vô Vi hay là Vô Vị ?










...










 

 ndangsonfr
 member

 REF: 683505
 09/11/2014

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi  edit - sua bai, thay doi post reply - goy y kien, dang bai
.


__ MUốN ...
.





aishiteru.99's Avatar






-






Thử Tập Viết NHẬT KÝ .

...








Hình như ở một ngày cũ, tôi có lần viết là mình không thích viết nhật ký như đàn bà con gái . Chữ Nhật Ký thấy xìu và yếu lắm . Có chút gì ẻo lả , có chút gì buồn bã và thật nhiều nuối tiếc .



Ngày xưa, thời mới lớn - 16 tuổi - tập làm người lớn, đã thử viết nhật ký, viết được chục trang chẳng giống ai rồi quẳng đó .



-


16 của mình đẹp lắm , đẹp như ánh nắng trải nhẹ trên hàng cây đến trường, đẹp như màu áo của con nhỏ đi học mặc áo dài ngang đường kia . Để tìm hiểu thế nào là mộng mơ thì đọc những trang sách nói về tuổi áo học trò và chìm mắt vào những câu thơ .


16 còn non như trái kia trên cành hiu híu gió , hiu hiu mưa .


Tờ bích báo làm cho lớp có bài thơ tên là 16 - Ơi ! Ơi ! 16 ơi, mới xong 16 thì 17 đến , cầm tờ giấy được lên lớp, nhoẻn môi cười, thấy mình đang đi trên con đường làm người lớn , đã mơ làm người lớn để nếm đủ mọi thứ ..


17 tuổi, la cà với bạn bè ở quán nước gần trường con gái và thấy mình mơ làm thi sĩ .



Hình như .... Và cứ như thế ' hình như ' để đếm những tà áo tiểu thư, ngắm mắt tiểu thư . - Làm sao để khỏi ngượng ngập khi dõi mắt theo người ta ?



Lá rơi , lá cứ rơi . Saìgon làm gì có mùa thu mà sao lá cứ rơi đầy trên lối về nhà người ta .




18 chạy đến . Những trang nhật ký không còn chữ nào để bắt bụi ( có khi đọc lại để thẹn thùng vì đôi điều đã rất ngớ ngẩn )




...




20 tuổi, thấy mình cao lớn hơn để hỏi những câu hỏi về cuộc đời và tình yêu . Mắt người ấy có đôi điều giảng giải về tình yêu . Có phải là tôi đang đặt rất nhiều câu hỏi ở ngưỡng cửa trường và cổng đời ?



Những bài học ở giảng đường sẽ gíúp cho tôi điều gì khi tôi học xong ? Nhũng trang sách dày cộm đã không dậy tôi về tình người và tình yêu ? Trong chữ Yêu , có chữ Người .



Sách triết làm đời sống có ý nghĩa nhưng rất khô khan . Chưa kịp đọc xong hết những biện thuyết thì đã xa người . Vết thẹo khó mà quên .





....






Sáng nay, trên đường đi làm trời quá đẹp .


Ngồi ở văn phòng, dẹp tạm đống giấy tờ qua một bên, mở radio nghe tin tức, nghe những điều người ta đang bàn luận về nhũng tình hình khinh tế, chính trị . Thấy uể oải . Thấy buồn .



Tự nhiên lại thèm viết nhật ký . Có lẽ sẽ tránh chữ Buồn càng nhiều càng tốt .











đăng sơn.fr







***





 

 ndangsonfr
 member

 REF: 684066
 09/17/2014

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi  edit - sua bai, thay doi post reply - goy y kien, dang bai
.






NGHĨ GÌ để VIẾT.


___________________________________




Mỗi lần bé ghé thăm,chú đều nghĩ là mình sẽ có điều để viết.Viết về những niềm vui của tình người và sự ấm áp giữa người cho người.


Những buổi sáng trời mùa đông vẫn còn lạnh lẽo.Mùa xuân đang bẻn lẽn đến chậm rãi khi chú thấy buổi chiều còn sáng sủa lúc gần 7 giờ tối.Buổi sáng thì nắng lên sớm hơn.Sớm như ly cà phê thứ hai trong ngày của chú.Chưa uống xong ngụm cà phê của ly thứ hai như thế thì chú thấy bé đến thăm ở ngưỡng cửa.Tóc mềm,dài thả vai.Đôi mắt mở to như người ta mở toang khung cửa sổ đón gió.

Chú buồn cười và nói điều mình nghĩ vơí bé,chú khều thêm câu thòng thòng : Lâu quá rồi,hẳn đến 10 năm đã không thấy mặt bé há !

Bé vui vẻ,cười hiền lành : Thì bé đến thăm chú nè.Chú khoẻ không ?


Không lẽ chú kể về công việc ngập đầu,ngập cổ của chú.Bé biết để làm gì ? Nói về bé thì có lẽ hay hơn.Bé nói bé đến để gửi lời cám ơn của mẹ bé vì chú đã mời gia đình bé đi dự buổi Thé Dansant có nhạc sống tuần kia.Cả nhà bé đã vui lắm.Ừ,ừ.Người khác vui thì mình vui lây.Đơn giản như thế thôi.

Rời bàn giấy,giấy tờ lỉnh kỉnh,hai chú cháu thả bộ ở khoảng vườn đang ngập nắng,những đợt gió thoảng nhẹ đang run run trên cành nắng trên những ngọn cây bắt đầu ra lá.Bé rủ rỉ kể cho chú nghe về cái thú sưu tầm sách và viết sau khi đọc của bé.Bé nói về những chồng bản thảo viết tay mà bé đã giữ lại,xếp đầy trên kệ sách.

Chú ngừng bước chân để nói về bài viết về Cha Mẹ của bé.Chú đã dịch bài viết ấy và tải ở các diễn đàn mà chú tham gia.Chú nói chú thích đoạn bé viết :

.... " Maman a vu une réaction, j'ai mal au ventre, une boule dans la gorge et les larmes aux yeux. Pourquoi elle dit çà ? Elle ment ! Mon papa, c'est mon papa ! Je me mets à pleurer, sans retenu. ...

..... Sans réfléchir je cours me réfugier dans les bras de papa qui se met à pleurer en silence suivit de maman. Papa me serre contre lui puis relâche la pression et dit tout bas :
-Tu devrais plutôt aller faire un câlin à maman, elle en a besoin.


*
( Và mẹ thấy rõ phản ứng của tôi .Bụng tôi quặn lên,cổ họng khô cứng và mắt nhoè lệ.Tại sao mẹ lại nói như thế ? Mẹ đang nói dối . Cha tôi là của tôi.Tôi oà khóc khi mẹ im lặng.Không suy nghĩ gì,tôi ào vào lòng cha đang khóc trong nỗi im lìm.Cha xiết tôi vào lòng và nói nhỏ :

- Con gái hãy an ủi mẹ con đi.
Quay sang nhìn mẹ ,thấy mẹ khóc,tôi chậm rãi lại sát mẹ,ôm lấy mẹ để chan hoà nước mắt..... )


Chú ngừng nói,nhìn đôi mắt bé đỏ hoe ,chú biết bé đang muốn khóc như một con mèo ướt.Bé dễ xúc động quá ! Bé làm cách nào để kìm giữ tạm thời được những cảm xúc và giữ tự chủ khi viết ? Tốc độ gõ chữ chạy từ ý nghĩ của bé ra sao ? Giữa hai câu chữ,khi nào thì bé nên ngừng lại để đọc và điều chỉnh lại tốc độ viết của mình ?

Chú biết rõ là chú hơi " ác " mỗi lần thấy bé rướm lệ.Những hạt lệ nhỏ tròn vừa kịp ướt mi.Chú nhìn rất sâu vào đáy mắt bé,tìm một vài câu trả lời và bắt bé đừng suy nghĩ quá lâu khi hỏi :

- Laureen à ! Thế nào là một người cha ?

- Là người cho đi tình yêu và sự lo lắng dịu dàng...

- Chưa đủ ,đâu bé con.

- Là ... là....


- Phải có thêm một quyền lực để giáo dục con mình nữa,bé.


Bé gật đầu,lại muốn khóc,lại muốn mếu máo nữa kia chứ.Thôi mà,bé.Khi đến vơí chú thì hãy vui.Vui vì chú sẵn sàng giữ đúng lời hứa viết bài chung vơí bé bằng hai ngôn ngữ pháp-việt.Chú bắt bé thử làm một bài tập ngắn gọn như sau khi chúng mình trở lại bàn giấy của chú :

- Đề tài như sau :

Chú viết một câu đối thoại ngắn : Je voudrais te dire que...... ( Tôi ( em ) muốn nói vơí em ( anh ) rằng...... )

Cốt chuyện như sau :

" Hai người gặp lại nhau.Chàng ta có đầy ấp những chuyện buồn phiền :

1. Thất nghiệp
2. Thất tình ( vợ bỏ đi )
3. Tuyệt vọng,chán chường
4. Ý định tìm cái chết

5. - (.............. )



Chú đóng cái khung ở dươí câu số 5 ấy .Im lặng một chốc và quay tờ giấy lại trước mặt bé vơí cây bút.Chú bảo bé hãy viết vào cái khung có chỗ trống để tìm đoạn kết thúc cho bài truyện ngắn.Và chú chờ bé viết ( chú cho bé 7 phút mà thôi )

Và bé vén lọn tóc loà xoà trên vầng trán .Bé viết :
" Je voulais te dire depuis longtemps que je t'aime.Alors,voilà..... Je T'aime. "



Chú đoán không sai khi bé biết cách trả lời cho một câu chuyện.Khi viết ,sau những điều mất mát,phiền muộn,ta nên cho vào câu viết của mình một đoạn nắng ấm,một ngọn lửa của hy vọng.Bé đã hiểu là như thế.Và vì thế,ta sẽ có thể cùng viết chung một vài truyện ngắn.Bé viết theo cách của bé.Còn chú,chú viết bằng một ngôn ngữ khác của trái tim mình.




Như vậy đi.







đăng sơn.fr






dangsonfr.blogspot.com



 

 ndangsonfr
 member

 REF: 684123
 09/18/2014

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi  edit - sua bai, thay doi post reply - goy y kien, dang bai
..





Ngạo Mạn




Để có thể cầm bút viết chữ .


Ta cần gì ?



Một bộ óc tinh tế, một nỗi ngạomạn và ngạo nghễ phải chăng ư ?





Làm du đãng, du côn khi viết để làm bẩn chữ nghĩa thì đừng viết .

Đập nát bàn phím, đốt thiêu rụi đi cái PC để khỏi làm tủi hổ những gì đã đọc .




Đọc và hiểu được không là cả một vấn đề .







đăng sơn.fr









...


 

 ndangsonfr
 member

 REF: 685303
 09/29/2014

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi  edit - sua bai, thay doi post reply - goy y kien, dang bai
.












- BỮA NAY .....



.





















°°°

Bữa nay tôi thấy tôi hiền .



Có những ngày tôi thấy tôi hung dữ , tôi cạu cọ trước những điều kỳ lạ gây khó chịu và thấy phải lên tiếng phản ứng .
Sự phản ứng có nhiều cách thức và tùy lúc , ta có thể thay đổi sắc mặt , lạnh lùng khinh khỉnh hoặc là dùng ánh mắt nhìn thẳng vào sự việc và kẻ gây sự việc .


Có những ngày ,đi đây, đi đó làm công việc hành chánh giấy tờ, gặp phải những kẻ ăn lương nhưng chối từ trách nhiệm bằng cách coi thường người đến khiếu nại việc cần thiết . Kẻ nhân viên trả treo loanh quanh và đẩy đưa thối thác ....


Có những lần - những ngày .....

Mà thôi . Có những điều nên bỏ qua, nên quên đi để thời gian làm bụi phủ mờ và để ngày trôi theo ngày .
Ở cái tựa mang tên ' Hiền Lành ' thì mình viết kiểu hiền hoà cho ra vẻ thầy tu . Không thầy tu kiểu đua đòi vật chất với nhãn hiệu sư hổ mang .


Để có thể hiền lành thì nên làm vài bài thơ da diết kiểu yêu đương .
Ta có thể viết kiểu 2 cách : Buồn và Vui . Đậm và Nhạt -




Viết để mềm lòng người ta như khi nghe một bản nhạc tình rất lãng mạn và tha thiết .
Người ta đọc xong mà không hiểu thì là chuyện riêng của người ta .




đãng sơn.fr









dangsonfr.blogspot.com

CHÚNG MÌNH


 

 ndangsonfr
 member

 REF: 685977
 10/08/2014

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi  edit - sua bai, thay doi post reply - goy y kien, dang bai
.







SỰ TỰ CHỦ KHI VIẾT -






________________________________________________________







Ở đời, có rất nhiều va chạm và có khi làm ta nóng mặt . Khi nổi cơn nóng thì mặt mày đỏ bừng lên theo nhịp tim .



Những người nóng tính, có thể tức tốc phản ứng bằng nhiều hình thức : Trừng mắt, sửa soạn lên đạn và mở lời .



Mở lời thì tùy theo cấp độ từ sự giáo dục từ gia đình và cá nhân tính .



Loại hạ đẳng và trung đẳng có khí khái và ngôn ngữ riêng .



Hạ đẳng, trung đẳng và thượng đẳng nằm ở sự suy nghĩ và kinh nghiệm riêng nhưng hiện rõ ở cử chỉ thái độ . Hạ đẳng thích dùng quả đấm võ biền để hạ hỏa .




Ở một người có đủ trí lực để viết : Trong hắn có hạ, trung, và thượng đẳng . Chỉ cần hắn có bản lãnh và sự tự chủ cần thiết để có thể điều khiển ngòi bút từ ý nghĩ của hắn để điều khiển được câu viết cho thành dạng, thành hình .




Có những lúc, người viết ( tác giả ) phạm phải một điều tối kỵ : Sự vô lễ và sự thiếu ý thức ở câu viết .




Cách hay nhất là giữ sự tự chủ của riêng mình .





Bút chiến là một trận chiến dàn trên một bài viết phải hội nhập đủ điều kiện từ lý luận và óc so sánh, phán đoán .




Bản lãnh phải đến từ một sụ từng trải ( kinh nghiệm ) .





Bản lãnh không phải là sự vô lễ và kích động khi viết .




Không phải tất cả kẻ cầm bút đều giống nhau cho dù là đủ chữ nghĩa để viết .



Thiết nghĩ : Làm chủ được ý nghĩ của mình để viết không phải là một điều dễ dàng .






Những trận chiến về chữ nghĩa có thể bắt đầu .









đăng sơn.fr







dangsonfr.blogspot.com


 

 thanhvan4177
 member

 REF: 685982
 10/08/2014

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi  edit - sua bai, thay doi post reply - goy y kien, dang bai
TRUYỆN VIẾT HAY!

 

 ndangsonfr
 member

 REF: 686383
 10/14/2014

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi  edit - sua bai, thay doi post reply - goy y kien, dang bai
.





VIẾT
cho LốiCũTaDìa -




__________________________________________________ ___






Là dân bắc kỳ dốn , bữa nay anh thử viết cho trang của Nhóc theo kiểu người miền tây chất phát .


Không khó lắm đâu . Để đọc bài này,Nhóc chỉ việc vặn nhạc của Như Quỳnh - nghe bài TiếngHátChimĐaĐa hoặc vớt thêm bài VọngCổBuồn và chạy vào tủ quần áo lục kiếm cái áo bà ba,chơi cái quần lãnh đen ,rồi chỉnh tề ngồi vào bàn giấy nghe anh hò câu " dọng cổ " kiểu tây âu .




Chuyện như thế này :



Anh có người bạn đồng nghiệp rất thân tên là Alain . Nó lật đật đánh rơi bà vợ , và có lúc hay rên rỉ kiểu thất tình,chán đời .

Cả đời ,nó chỉ lỏm bõm được vài câu tiếng mít ( nói giọng người nam ) :


- Chào em ,tui thấy em đẹp .


hoặc :


- Chào cô, tui đi dìa .


Mỗi lần nghe bạn phát âm,anh nín cười vì sợ nó quê,nó buồn .



Có lần ngồi sau hè ,buồn buồn rên thê thảm ,anh chơi nó,anh vặn mấy bản nhạc vọng cổ nam bộ . Thấy nó bó gối ,ngồi im,mặt đực ra một đống .


- Mày thấy hay không ? Alain !


- Tao chả hiểu gì ? Bài hát nói về cái gì hả mày ?


- Họ đang chửi lên đầu mày đó,thằng tây cà nhớt



Hắn cười - hiền khô :


- Nè ! Tao chán vợ đầm rồi . Hay bữa nào giới thiệu cho ta một cô nhà quê nam bộ bên mày đi .


- Mày biết tiếng việt không ?


- Thì tao sẽ cố gắng học .



Bạn anh là kẻ có chí hướng cao - Nói là làm - Ít khi xạo ai .


Anh ghé văn phòng ,thấy trên bàn có cuốn tự điển Pháp Việt ,anh khoái chí mở vài trang ,thấy nó gạch đít những chữ " Je t'aime - Je t'adrore ( Tui yêu em - Tui mết em )



Trời ! Học làm chi ba chữ ấy - ( nặng mình ,nặng mẫy ! )




Nó cãi : Không học, gặp em biết đường nào mà nói chứ ?


Anh nổ :


- Con gái,đàn bà bên tao thông minh và nhạy cảm lắm ! Họ nhìn ánh mắt và cái bản mặt mày là họ hiểu .


- Họ có thích nắm tay nhau không,mày ?


- Tùy . Mới quen thì không nắm vội .


- Chứ " nắm " cái gì ?



Anh nhìn nó,nó nhìn anh - hai cặp mắt có 2 màu khác nhau . Biển xanh trong mắt nó không phải là ánh phù sa miền Cửu Long nơi anh.


Ý nghĩa của chữ " Nắm " của ta và tây rất khác nhau . Tâm lý trận cũng khác nhau . Làm sao một gã tây phương có thể hiểu thấu
chữ gọi " Mình Ơi " khi con nhỏ nắm tay chàng bên bờ sông , chàng kéo vai nàng nhỏ híu hiu để tựa đầu mũi lên mái tóc nàng, hít thở mùi gió hè,mùi nắng cháy bên bờ sông và thầm thì : Khi nào lấy anh,anh gọi em là Mình Ơi .



Mình ơi ,về nấu canh chua
Anh dià thấy ngọt sau mùa gặt kia

Mình ơi ,khe khẽ giọng ai
Bên sông ngồi hát ,nắng đầy bã vai .....




Làm sao gã tây hiểu được khi cảm nhận hơi ấm của một bàn tay trong bàn tay . Những khu phố sang trọng của hắn không có mùi lúa chín, không có bếp lửa chiều đợi
chồng về nhà . Làm sao gã hiểu được cái ấm cúng khi ngồi trước mặt vợ quanh mâm thức ăn bày dưới sàn gạch ? Tô canh cá lóc,hạt gạo thơm thơm . Gắp cho nàng , gắp cho tôi , chung nhau mặn ngọt,chua cay .




Làm sao ? Làm thế nào để hoà hợp hai luồng văn hóa ? Gái quê đơn giản lắm - Em không cần chiếc váy ngắn khoe đùi dài . Em không cần một cái váy dài kiểu dạ hội linh đình .


Câu " Mình ơi " không nằm trong một thành phố tráng lệ có đầy bích chương quảng cáo .



- Hiểu chưa hỡi thằng tây kia ?


- Hiểu sơ sơ . Bữa nào dịch ra dùm tao vài bài hát nam bộ được không ?




Anh im ru bà rù . Hứa bậy thì có tội .


Là sao để dịch cho rõ nghĩa bài " Xin đừng khóc chim đa đa " ?




Người thành phố xa quê lâu năm như anh
.Ở bên này đánh vật với chữ nghĩa của tây , làm sao ? Làm sao ?



Xời ui ui !







đăng sơn.fr ( - Thư từ nơi xa )




 

 ndangsonfr
 member

 REF: 686384
 10/14/2014

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi  edit - sua bai, thay doi post reply - goy y kien, dang bai
.






NHẠY -





Khi đổi trời - Vừa mưa đó rồi nắng đó,người ta nhảy mũi cảm gió ,nhức đầu . Chuyện thường mà thôi . Gió thì mặc thêm áo để tránh gió . Đang nắng mà trời mưa ập xuống thì mình né vào mái hiên chờ tạnh mưa ...


Đơn giản thế thôi .



Vào một diễn đàn ,tìm điều hay ho để đọc . Buồn buồn thì tìm những chủ đề có tải nhạc mà nghe ( nhiều người chọn những bản nhạc rất hay để tải lên như một chia sẻ về thế giới âm nhạc ) _


Ở mỗi chủ đề của chữ viết,hình ảnh,âm thanh là một thế giới riêng biệt . Thích thì ghé lại đôi ba lần,thấy chủ trang viết lịch sự,nhã nhặn,ân cần thì ta có thể để lại vài lời thăm hỏi ,cảm ơn .


Thế giới của net cũng y như thế giới thật của một xã hội thật ngoài đời :

Những ngôn từ,những bộ mặt có sự thành thật và có sự giả dối màu mè . Có khi thấy thế mà không phải thế . Sự chân thật là điều quý với một vài điều kiện là cần thật sự bền vững với năm tháng .


Cũng có khi .... Đang mưa,rồi nắng . Cũng lắm khi mưa nắng hiện rõ trên một cung cách không bao giờ vững vàng để có thật .... Mưa nắng làm sổ mủi ,nhức đầu,những tấm lòng không có thật cũng làm sổ mũi ,chóng mặt .



Tôi không đội nón,che dù ở những chủ đề viết của mình . Tôi ghét những cái mặt nạ bình phong . Và tôi đã tìm được một thứ thuốc tiêm chích ngừa để dày dạn hơn khi muốn diễn đạt và một khi đã đặt rõ ràng những ý tưởng của mình trên mặt chữ thì tôi không trở lại để xóa bài viết ( trừ một vài trường hợp trở lại để xóa bài viết ở một trang nào đó vì quá thất vọng về tình giao lưu với một kẻ mà mình ngỡ là nhã nhặn thành thật ! ! )




Dùng sự nhạy cảm của tâm hồn để viết - Ok . Nhưng nhạy cảm với điều bạc bẽo thì KHÔNG .



đăng sơn.fr





( Viết ở đây vài điều cần viết để trả lời một cách gián tiếp cho một người viết mà tôi hằng quý mến )







dangsonfr.blogspot.com




 
  góp ý kiến

 
   

  Kí hiệu: : trang cá nhân :chủ để đã đăng  : gởi thư  : thay đổi bài  :ý kiến

 
 

 


Nhà | Ghi danh Thành Viên | Thơ | Hình ảnh | Danh Sách | Tìm | Diễn đàn | Liên lạc | Điều lệ | Music | Link | Advertise

Copyright © 2025 Vietnam Single & Tim ban bon phuong All rights reserved.
Hoc Tieng Anh - Submit Website Today - Ecard Thiep - Hot Deal Network