mhpaul
member
ID 47632
11/27/2008

|
Ánh nắng chiều sưởi ấm tình yêu

Nghĩ rằng trong cuộc sống, những giấc mơ chưa trọn vẹn là những giấc mơ buồn. Vì không thành không trọn vẹn nên mới buồn. Những giấc mơ buồn lại thường là những giấc mơ lớn. Vì lớn nên mới khó trọn vẹn và không có giới hạn. Như con đường tình yêu không bao giờ có giới hạn và không bao giờ cuối cùng. Đường tình yêu càng dài thì giấc mơ tình yêu càng sâu. Tình yêu càng sâu thì trên đường ấy càng miệt mài đi mãi.
Nghĩ rằng đường đi không khó thì đường tình yêu cũng không khó, nhưng khó vì lòng người e ngại ước muốn không thành và ngại ngùng đường xa xăm, núi cao ngót, biển rộng mênh mông. Ta nên cởi mở đường đi của mình bằng yêu thương nhau nhiều hơn từng chút mỗi ngày. Bạn hãy hứa đi. Bạn sống với người và cho người mình yêu. Và bạn có thể cho mà không yêu, nhưng không ai yêu mà không cho. Khi bạn cho đi chính là lúc bạn biểu lộ tình yêu với người mình yêu thương. Khi yêu ai thì cho đi tất cả những gì mình có. Yêu và được yêu chính là niềm hạnh phúc. Khi yêu thì phải có đối tượng để yêu, và khi được yêu thì phải có người trao tặng hay dâng hiến tình yêu. Nguời ấy có thể là những người đang sống gần gũi, chung quanh bạn, hoặc họ đang ở xa gần nửa trái địa cầu này. Và càng xa càng yêu, càng thương nhiều, càng nhớ mong, nhưng cũng mang theo nỗi buồn mang máng.
Chiều nay! Một nỗi buồn xâm vào lòng, một nỗi buồn nho nhỏ lửng lơ như chiếc lá thu cuối cùng cố bám víu vào cành, một chút vấn vương bay theo gió lạnh, một chút nhớ thương hoà trong nắng, một chút tình trải dài về biển Đông. Trên con đường vắng lặng, lòng bỗng tha thiết nhớ, muốn tìm hơi ấm, tìm lời nói dịu dàng, tìm cảm giác thân yêu, hương thơm, môi hồng, tìm con đường đi về…và…như là càng tìm càng xa lạ, càng thấy vắng, càng cô đơn và buồn.
Chều thu ấy! Có hai người yêu nhau đang đi trên con đường rải lá vàng lưa thưa, tay nắm tay, vai kề vai, nhịp bước bên nhau, ắnh mắt trao nhau những ánh tình tứ. Đôi chân chợt dừng lại. Môi em hồng như hoa hé nụ…đợi chờ…một nụ hôn ngọt ngào hương yêu.
Một ý nghĩ chợt đến! Ánh nắng chiều nay bỗng quyến rũ lạ thường, đẹp như mộng, nhưng không đẹp bằng em trong giấc mơ. Anh sẽ đi, biển chiều nay hiền hoà. Đang mơ ngắm nắng chiều hoàng hôn trên biển. Biển rộng mênh mông như giấc mơ. Ngắm nắng chiều mà như mơ, để rồi bất chợt nhận ra màu ánh hồng tươi của mặt trời hoàng hôn như ẩn chứa một kỷ niệm không quên. Anh như ánh nắng, ánh nắng chiều để em sưởi ấm tình yêu. Khi nắng chiều dần tắt, ở nơi xa xôi, có em đang mong chờ.
Chiều tàn, đêm đến! Tiếng dế kêu trong đêm vắng đã từng thổn thức bao trái tim đang yêu, tiếng thì thầm của ngọn gió đã từng làm ai mất ngủ, gom góp ánh sáng đom đóm thành một ánh sáng hoà nhịp đôi tim. Một đêm rằm, ánh trăng thu quyến rũ đến không nỡ ra đi hay đã lạc lối về.
Và anh, mới qua đó đôi lần thôi mà đã say đã mang nợ suốt cuộc đời: tình yêu.
Minh-Hoàng

Alert webmaster - Báo webmaster bài viết vi phạm nội quy
|
mhpaul
member
REF: 407503
11/28/2008
|

Khi nào người ta còn yêu, người ta còn tha thứ lỗi lầm nhau - Francois de La Rochefoucauld
Khi tôi gởi một lá thơ đi là tôi gởi lòng tôi ở đó. Gởi nỗi lòng mình thì bao giờ cũng có thương yêu, nhớ mong…và…hồi hộp, âu lo.
Trong dòng đời!
Đôi khi tự hỏi sao mình lại làm người ta buồn thế nhỉ? Con người là thế mà. Lúc mình đang có một cái gì đó…thì lại không biết quí trọng. Đến lúc đánh mất rồi thì lại ngồi mà nuối tiếc. Tại sao không biết quí trọng nó từ khi mình đang có?
Có loài hoa nào mà không tàn úa, có buổi tiệc nào mà cuối cùng không đưa đến chia tay tạm biệt. Dù muốn hay không, cuộc đời sẽ qua đi không đợi chờ. Ngày có ánh mặt trời, đêm có ánh trăng. Một ngày chỉ có 24 tiếng. Ngày hôm nay sẽ trở thành ngày hôm qua, ngày mai sẽ len lén vào hiện tại, và ngày hôm qua đã đi vào cõi quá khứ lãng quên. Xuân, hạ, thu, đông thi đua nhau xoay vòng theo tháng ngày.
Rồi thời gian sẽ xoá lấp đi những nỗi đau những muộn phiền này. Rồi thời gian sẽ cho tôi nghị lực để bước tiếp con đường phía trước. Ngày ấy, tôi sẽ có một tình yêu.
Tình yêu là món quà quí nhất mà con người nhận được của nhau – Spencer Johnson/The Precious Present = Món Quà Quí Báu
Mến chúc bạn luôn luôn có niềm tin, hy vọng và thương yêu.
Minh-Hoàng
|