cuoocjsoongs1
member
REF: 475001
08/13/2009
|

Chuyến xe cuối cùng
Đi chơi đây đó là thú vui của tôi.
Sinh viên thời kỳ bao cấp, nghỉ hè trường cho mỗi người 1 giấy ưu tiên mua vé xe tàu giảm 75%.
Mùa hè năm đó tôi gom giấy giảm vé cùng thẻ sinh viên của tôi và lũ bạn tôi, giắt lưng 2 tháng học bổng, 2 tháng gạo hè và tem phiếu vải, đi Nha Trang chơi.
Hành trình dự kiến: Huế - Đà nẵng - Nha Trang - Phù Mỹ - Huế.
Vì Phù Mỹ là 1 huyện nhỏ nên lúc ra không có mua được theo kiểu xếp hàng mua vé giảm, tôi đành đón xe dọc đường.
Xe dừng ở bến xe Quãng Ngãi tôi mới biết được xe này không đi Huế và phụ xe đang đi tìm xe Huế để gởi tôi.
Hồi lâu sau tôi thấy anh phụ lái nói gì đó với lái xe, xong rồi anh ta trả lại tôi nửa số tiền mà tôi đã đưa và nói: "chị thông cảm, tụi tui chỉ đến Quãng Ngãi mà thôi, tui đang đi gởi chị cho xe Huế nhưng không được, bữa nay công an kiểm tra chặc quá nên không có xe nào dám nhận. Thôi, chị chịu khó xuống bến xe lấy giấy tờ xếp hàng mua vé cũng được, bây giờ trong bến xe đã hết vé đi Huế, chỉ còn vé đi Đà nẵng, chị cứ chờ xếp hàng mua vé đi Đà nẵng rồi từ Đà Nẵng mua vé đi Huế dễ hơn".
Biết làm sao được, tôi đành vô bến xe nối tiếp cái dòng người đang xếp hàng dài dằng dặc với hy vọng mua cho được vé đi trong ngày.
Cái hàng dài ngoằng đó chỉ mới vơi chưa tới một phần tư thì tôi nghe từ chiếc loa phóng thanh cái giọng Quãng khó nghe "vé đi Đè Nẽng đã hết".
Tôi bắt đầu lo lắng, lúc này tôi mới thấy không chịu lấy danh sách trích ngang của bạn bè trong lớp là 1 thiếu sót lớn. Ai nghe tôi hè đi chơi cũng nói "nếu đến quê mình thì nhớ ghé nhà mình chơi nghe".
Tôi đang suy nghĩ đến chuyện cần phải tìm 1 nhà trọ ngay bến xe để mai sáng ra xếp hàng cho tiện, thì có 1 người đàn ông đến gần tôi và hỏi:
- Em ra Đà Nẵng hả?
- Dạ.
- Giữ xách cho anh, đưa giấy tờ đây anh vô mua vé cho.
Tôi ngạc nhiên đưa giấy tờ và tiền cho anh ấy rồi cầm lấy xách của anh ta, ngỏng cổ nhìn vào cửa phòng làm việc của bến xe, nơi mà người đàn ông ấy vừa lách vào, và tự hỏi: "không biết thiệt hay giả đây, trong túi xách này có cái chi là quốc cấm không đây, trông mặt mình có hiền lắm không mà anh ta dám đưa cả túi xách cho mình,..."
Lát sau anh ấy hớn hở đi ra rồi nói với tôi: "được rồi, ra xe lẹ lên em, xe sắp rời bến rồi, chỉ còn 1 chuyến cuối cùng"
Tôi ngạc nhiên đưa túi xách cho anh ấy và đi cùng anh ra chiếc xe đang nổ máy chỉ còn chờ có 2 chúng tôi.
Lên xe rồi tôi vẫn còn ngạc nhiên và hỏi anh:
- Làm sao mà anh mua được vé hay vậy?
- Tại có 2 người đã mua vé nhưng quá giờ xuất phát mà họ không đến nên bến xe nó phải giải quyết cho anh.
- Nhưng em thấy cả 1 hàng dài dằng dặc người, tại sao họ chỉ giải quyết cho anh?
- Tại tám giờ sáng mai anh có 1 cuộc họp rất quan trọng ở Đà Nẵng, nếu không giải quyết vé cho anh họ phải bố trí 1 xe riêng, nhưng anh thích đi thế này hơn.
- Anh là cán bộ cấp cao?
- Không, Thúy là sinh viên y khoa? (có lẽ anh nghĩ cái tên trong giấy tờ tôi đưa cho anh mua vé là tên tôi)
- Dạ, anh tên chi?
- Thúy là người Huế à?
- Dạ, nhưng anh tên chi?
- Nghỉ hè vô Quãng Ngãi chơi à?
- Không,...
Và tôi kể cho anh lý do tại sao tôi phải kẹt lại ở Quãng Ngãi.
Xe đến Hòa Khánh (hay ngã ba Huế chi đó tôi không còn nhớ kỹ nữa), anh biểu tài xế dừng lại cho anh xuống, rồi anh quay sang tôi, bắt tay và nói:
- Tạm biệt em, cô gái khó gặp nhất ở Đà Nẵng.
Anh đứng dưới đường khoát tay chào tôi rồi quay lưng đi, xe cũng từ từ lăn bánh.
Đã 24 năm, bây giờ tôi vẫn chưa biết anh tên gì, không còn nhớ khuôn mặt giọng nói anh như thế nào, nhưng những gì diễn ra của ngày hôm ấy tôi vẫn còn nhớ như in, nó cứ như 1 phép lạ đối với tôi.
|