songngan42
member
ID 29582
09/18/2007

|
TÔI....PHẢI VƯỢT QUA.......

Ngày ...tháng.....
9:30 Mưa bắt đầu từ từ kéo đến,từng giọt... từng giọt...rơi tí tách..tí tách .Dần dần mỗi lúc càng nhiều hơn.Tôi cảm thấy trái tim mình càng nặng và nặng nề trong mỗi nhịp thở.Sáng nay tôi đã không vui như mọi ngày.Tôi nhớ nhà và nhớ ngừoi thân của mình.Ngôi nhà cũ mà cha tôi để lại đã không còn thuộc về tôi từ lâu lắm rồi.Để chọn đi xuất cảnh tôi phải nhượng quyền chủ hợp đồng thuê nhà cho người mẹ kế.Nếu tôi mua nhà theo NĐ 61 tôi phải cam kết là không đi xuẤt cảnh.
Tôi trở nên người không nhà,tôi không biết mẹ con tôi phải đi đâu,nơi đâu có thể an toàn cho tôi và hai con.Daddy lần nào gọi phone về cũng bảo"con gái ráng chịu đựng tới ngày con xuất cảnh,mấy mẹ con của con mà dọn đi chổ khác,cha không yên tâm""số phận con đã vậy con cố gắng vượt qua" "SỐ PHẬN" nghe sao mà cay đắng quá.Nước mắt tôi đã lăn dài trên má,tôi nghe tim mình thổn thức.Tôi gắng gượng tự nói với mình"tôi phải vượt qua".Một câu nói mà tôi đã tự nói với chính mình không biết bao nhiêu lần mỗi ngày.
Có người nói tôi khi thế này khi thế khác ở trên NET ,không biết ở ngoài đời tôi là người thế nào?
Thật sự tôi chỉ còn phân nữa của tôi ở trên NET.Tôi dùng phân nữa cái tôi của tôi thành một nguời khác để tự an ũi một nữa còn lại của chính mình.Nếu không vậy,tôi làm sao vượt qua "nỗi đau"
Nứoc mắt tôi đã khô ,trái tim tôi đã lạnh và tôi..lại phải trở về thực tại"tôi ..phải vượt qua.

Alert webmaster - Báo webmaster bài viết vi phạm nội quy
|